Yêu nhau bình yên

Hưng nhỏ hơn An những sáu tuổi, kiểu như bây giờ người ta thường kháo nhau đích thị cậu chàng là phi công.

[…]

An khẽ quay nhìn cậu nhóc. Này nhá, giỡn chi chẳng vui tí nào. Làm vậy chết duyên con gái người ta. Biết chi mà đòi yêu. Tí tuổi đầu, lo học đi cậu em. Giờ mình làm chị em tốt của nhau nhá.

Hưng thở dài, rải đều giọng thủ thỉ, như sợ những con sóng gợn lăn tăn phía ngoài hồ sẽ cuốn mất lời thương của cậu. Có thể An không tin, hay là còn e ngại điều gì. Nhưng với Hưng, yêu một phía từ mình, thì đó vẫn là yêu.

Sách Qua những miền yêu. Ảnh: Q.M.

[…]

Hưng nhỏ hơn An những sáu tuổi, kiểu như bây giờ người ta thường kháo nhau đích thị cậu chàng là phi công.

Tình yêu tuổi đôi mươi với một thằng con trai nó bồng bột bốc đồng, nhưng với một đứa con gái đã bước qua cái ngưỡng hai mươi sáu, thì nó ít nhiều không còn hão huyền, mà đằm thắm nhu mì thể như đám sử quân tử trước nhà, mặc ngày nắng hanh nồng, mặc ngày mưa dầu dãi, vẫn dịu dàng những mùa hoa đỏ bời bời.

Hai đứa gặp nhau buổi đầu là bận An về giao lưu hội trại truyền thống kỷ niệm ngày thành lập trường. Nếu xét theo cái kiểu phân thứ vai vế thì An nghiễm nhiên đỉnh đạc là sư tỷ của cậu chàng. Ấy vậy mà con bé hai sáu lùn tầm mét năm lăm bị cậu nhỏ sinh viên năm ba hạ đo ván bằng một cú sút bóng.

Lúc nằm trong phòng y tế trường, An vẫn ngơ ngác chả hiểu mình mần gì mà đắc tội với cái cậu chàng gồ ghề thân ảnh cả thước tám này. Khi đã lấy đủ lại sức lực bình sinh vốn dĩ đã yếu ớt, An phát thẳng một cái tát vào mặt cậu nhỏ kèm câu nói tỉnh bơ:

Cho biết đau với người ta đặng mai mốt cẩn thận ngó trước nhìn sau.

Cả gian phòng lặng ngắt.

Cái mặt đỏ hoe. Nhưng cái miệng vẫn cười:

Vậy người ta hết đau chưa?

An trố mắt nhìn cái gương mặt chai sạm nắng gió ấy. Ngờ ngợ như mình vừa chọc chính bản thân mình cho càng thêm tức.

Khóa sau mà gan cùng trời, đừng để chị bắt gặp lần thứ hai nha! Qua phòng dạy võ mà nhìn, cái hình treo cao nhất, con nhỏ…

Chưa kịp dứt câu, anh chàng đã đứng dậy, nhón chân bước.

Ơ hay, lại đi.

– Em nghe lời chị đi qua phòng võ.

Rồi không đợi phản ứng gì từ An, cậu chàng vụt mất. Căn phòng vẫn như lúc ban nãy, lặng thinh. Ngoài kia vẫn rất ồn ào nhiều thanh âm. Hội trại truyền thống, đông lắm, vui lắm, chỉ có duy nhất một người nằm yên nơi đây.

Chỉ ngay đêm hôm đó, An nhận được tin nhắn của cậu chàng. Chẳng biết lần đâu ra số điện thoại của An. Rồi cứ vậy những tin nhắn tiếp nối, những bông lơn nhẹ nhàng khiến con nhỏ bắt đầu biết nhớ mong những tin nhắn.

Hưng vẫn yêu từ phía riêng mình. Thi thoảng được bà chị cho đèo khắp phố xá, hỉ hả mút que kem cùng nhau vô tư dọc con phố. Đôi lúc trầm mặc ngồi cùng bà chị ở Xưa, nghe mấy bài nhạc vàng da diết rên rỉ, như thể mọi cuộc tình trong nhân thế đều bi thương.

Có lần Hưng nhoài hẳn người ra bàn, giọng bỡn cợt, như mình sắp chết đuối vào mớ ca từ ủ ê. Vẫn không rời khỏi cuốn sách, An thở dài một tiếng. Mình khác xa nhau quá. Vậy sao yêu nhau bình yên. Khi yêu thương một người nào đó, Hưng phải tập sống trong cuộc đời họ, để biết cách vun đầy tình yêu đó.

Hưng lại rút mình, ngay ngắn khoanh tay trước bàn, nhìn xoáy vào cái cô gái đối diện. Mấy ai có thể đoán được cô gái này, từng vang danh khắp đấu trường võ thuật. Chẳng may trong một lần bị chấn thương, An rách dây chằng gối, và vỡ sụn quyển chân, phải rời xa sàn đấu.

Trong những tháng ngày chênh vênh buông bỏ niềm đam mê, An làm bạn cùng sách. Thấy lòng mình nhẹ nhàng và thanh thản hơn. An bắt đầu viết. Viết như thể trút vào những câu chữ, nỗi khát khao tận đáy lòng. Mãi cho tới tận bây giờ, An cũng chẳng thể hiểu, tại sao mình có thể viết.

Lúc An ra cuốn sách cá nhân của mình, người ta còn hoài nghi cô gái vẫn hàng ngày miệt mài với các thế đòn tấn công phòng thủ, lấy đâu ra câu từ văn hoa bóng bẩy mà viết lách. Ấy vậy, sách vẫn bán chạy. Cho đến giờ, An đã ra những năm cuốn của riêng mình.

[…]

Bác sĩ gấp tập hồ sơ lại. Khẽ ra hiệu cho Hưng bước theo. Phía giường bệnh trắng toát, An vẫn mê man, khắp người được truyền dịch, dây nhợ kim tiêm còn gắn đầy.

Một câu chuyện thương tâm được tái hiện, bên ngoài hành lang vắng hoe, giọng ông bác sĩ già vẫn đều đều vọng vang. Đó là một dấu hiệu của bệnh tâm lý. Nhưng theo hồ sơ thì khoảng vài năm trước, bà ngoại cô ấy cũng đã mất, người giám hộ cuối cùng không còn. E rằng… cần phải chữa trị tập trung.

Hưng thẫn thờ, đâu ngờ cô gái nhỏ nhắn ấy lại đi qua một quãng đời quá nhiều bão tố. Hưng nghe lòng mình nhói buốt, con tim bóp nghẹn, tựa thể chẳng một giọt máu nào được truyền về nơi ấy.

An của Hưng đã trân mình gánh chịu quá nhiều thứ mà đôi khi cả một thằng con trai to xác như Hưng liệu có chịu nổi hay không? Càng nghĩ Hưng càng thấy lòng mình như ai xé, như ai cắt. Đau nghiệt ngã.

Không cần đâu bác sĩ, từ nay tôi sẽ là người giám hộ cho cô ấy. Chúng tôi yêu nhau. Tôi sẽ chịu trách nhiệm phần đời tiếp theo sau này của cô ấy. Một phần đời chắc chắn phải bình yên.

[…]

An ngồi phía sau gác-ba-ga chiếc xe đạp cũ, kỷ vật bố mẹ để lại, hơn chục năm trời từ ngày đau thương đó. Một chiều cuối tháng Sáu, trời bỗng dịu nhẹ sau những ngày ran rát nóng. Hưng đèo An xuyên Chương Mỹ lên Quan Sơn, mùa nhuộm màu nền nã cả một vùng hồ rộng. Sen đương độ trổ bông, bát ngát đồng đồng. Mùi hương thoảng nhẹ thuần khiết, quyện theo gió dịu dàng lay rối vùng tóc mướt.

Hưng nắm tay An, ghì chặt cô vào lòng mình. Trái tim vốn dĩ cứng cỏi bởi những chai sần đau thương, chợt mềm mại vì một hơi ấm nồng nàn.

An cứ tin Hưng đi. Thành toàn mà tin tưởng. Mình yêu nhau, yêu nhau thật bình yên.

Tống Phước Bảo / NXB Văn hóa – Văn nghệ TP.HCM

Đang tải...
[Clip] Chị gái nhanh trí cứu em trai thoát chết trong tư thế treo cổ

[Clip] Chị gái nhanh trí cứu em trai thoát chết trong tư thế treo cổ

Gia Lai: Tai nạn giao thông hi hữu, ô tô tông cột cờ trung tâm TP. Pleiku

Gia Lai: Tai nạn giao thông hi hữu, ô tô tông cột cờ trung tâm TP. Pleiku

Gia Lai: ‘Xe điên’ tông sập bờ rào, lao vào quảng trường

Gia Lai: ‘Xe điên’ tông sập bờ rào, lao vào quảng trường

Bắt nữ giám đốc tống tiền hiệu trưởng bằng hình ảnh, clip nhạy cảm

Bắt nữ giám đốc tống tiền hiệu trưởng bằng hình ảnh, clip nhạy cảm

TIN MỚI