Nỗi đau 5 năm của gia đình nữ tiếp viên MH17

5 năm trôi qua kể từ ngày máy bay rơi, bốn bố con Wong vẫn không nguôi ngoai nỗi mất mát người vợ, người mẹ yêu dấu.

Wong Kin-wah nhớ rất rõ đêm kinh hoàng 5 năm trước. Đầu giờ tối, anh và các con gọi video cho vợ Lee Hui-pin, tiếp viên hàng không của Malaysia Airlines. Đó là hoạt động thường nhật vào mỗi tối của gia đình họ.

Như thường lệ, bố con anh chúc Lee ngủ ngon trước khi cô lên chuyến bay ở Amsterdam, Hà Lan. Hôm ấy là ngày 17/7/2014.

Gọi điện xong, Wong bế ba đứa trẻ lên giường, làm nốt việc rồi chuẩn bị đi ngủ thì anh rể gọi điện thông báo “có máy bay rơi”.

Gia đình năm người của Wong và Lee trước khi thảm kịch xảy ra. Ảnh: SCMP.

Wong lập tức lên mạng kiểm tra lịch trình của vợ. MH17 – đúng là chuyến bay đó. Anh thức trắng đêm để xem tin tức, đầu óc trống rỗng. Sáng hôm sau, truyền hình Malaysia công bố tên các nạn nhân, gồm toàn bộ 283 hành khách trên chuyến bay của Malaysia Airlines mang số hiệu MH17, chủ yếu là người Hà Lan, cùng 15 thành viên phi hành đoàn. Trong số đó có Lee, vợ Wong.

5 năm trôi qua, người thân của các nạn nhân vẫn đi tìm công lý. Nhưng với gia đình Wong, cuộc sống như trước kia không bao giờ trở lại.

MH17 lao xuống đất ngày 17/7/2014, sau khi trúng một tên lửa phòng không được phóng lên ở miền đông Ukraine. Nhóm Điều tra Chung (JIT) do Hà Lan dẫn đầu đã truy tố 4 nghi phạm giết người và phiên tòa dự kiến sẽ diễn ra tại Tòa án The Hague vào tháng 3/2020. Nhưng các nghi phạm gồm ba người Nga và một người Ukraine này nhiều khả năng sẽ không xuất hiện tại tòa, bởi luật pháp hai nước đều không cho phép dẫn độ công dân.

Wong, một người đàn ông hiền lành và có phần nhút nhát, không biết phải dùng từ nào để mô tả người vợ yêu dấu của mình. Ảnh đại diện trên Facebook của người đàn ông này là bức ảnh gia đình được chụp cách đây 9 năm, trong một chuyến đi tới Cape Town, Nam Phi, trước khi vợ anh sinh con thứ ba. Chị mỉm cười ngọt ngào bên cạnh anh, trong khi hai đứa trẻ tỏ ra ngượng ngùng.

Wong và Lee là những người Malaysia gốc Hoa, yêu nhau từ thời phổ thông. Họ tình cờ gặp nhau trong một lớp học tại bang Kelantan của Malaysia. “Chúng tôi đi chơi với nhau khá thường xuyên, tôi bắt đầu thân thiết rồi có tình cảm với cô ấy”, Wong nhớ lại.

Họ chính thức hẹn hò với nhau khi tốt nghiệp đại học. Lee vào làm tiếp viên của hãng Malaysia Airlines ngay sau khi ra trường, còn Wong tiếp tục ngành công nghệ thông tin. Hai người yêu xa một vài năm, với những cuộc trò chuyện điện thoại đường dài, khi Wong làm việc ở Singapore còn Lee tiếp tục công việc tiếp viên trên các chuyến bay nội địa ở Malaysia.

Wong nói chưa từng cầu hôn Lee, nhưng suốt 10 năm bên nhau, mọi thứ dường như đã an bài. “Chúng tôi đồng thuận và cảm thấy đã đến lúc kết hôn”, Wong kể. Hai người chuyển đến Kuala Lumpur sau khi cưới để xây dựng gia đình nhỏ của họ. Wong bắt đầu công việc kinh doanh riêng trong lĩnh vực dịch vụ phần cứng, đúng với ngành học.

Wong Rui-qi, con gái đầu của Wong và Lee, mới 13 tuổi khi chiếc MH17 chở mẹ cô bé bị tên lửa bắn hạ. Cô bé cảm thấy có gì không ổn vào buổi sáng định mệnh đó, bởi bố Wong, người vẫn khăng khăng cho con đi học bất kể lý do gì, bảo cô ngồi xuống và không cần phải tới trường, Rui-qi nhớ lại.

Phải mất một tuần Rui-qi mới có thể tin rằng mẹ đã không còn nữa. “Tôi không biết làm sao để sống nếu không có mẹ”, Rui-qi, thiếu nữ tròn 18 tuổi vào tháng 4 năm nay, kể. Các chuyên gia tư vấn học đường đã giúp cô bé vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Dì của Ruqi cũng dành rất nhiều thời gian để chơi với ba chị em, hy vọng những đứa trẻ quên đi nỗi đau.

“Tôi tìm hiểu rất nhiều về mẹ sau khi mẹ ra đi”, Rui-qi nói. Trước khi thảm họa xảy ra, cô bé thân thiết với bố hơn mẹ. “Trước khi mẹ lên chuyến bay tới Hà Lan, mẹ hứa sẽ dạy tôi trang điểm khi tôi tròn 16 tuổi”, thiếu nữ nhớ lại.

Với đôi môi màu san hô hoàn hảo và hàng lông mày chải chuốt, Rui-qi có niềm yêu thích đặc biệt với mỹ phẩm, vốn ảnh hưởng từ mẹ. Ngay từ khi còn là một cô bé, Ru-qi tò mò quan sát mỗi khi mẹ chuẩn bị đi làm và trang điểm trước gương. Cô và em trai Wong Hon-kai kém 2 tuổi từng chơi đủ trò để quyết định xem ai sẽ được tô son hay đeo khuyên tai của mẹ. Khi mẹ đi làm, hai đứa trẻ giữ chặt lấy và tranh giành nhau để được mẹ ôm.

Nhìn lại khoảng thời gian qua, Rui-qi nhận ra rằng vượt qua nỗi đau không khó như nhiều người vẫn nghĩ. “Bạn phải chấp nhận sự thật rằng mẹ không còn ở đó nữa. Tôi rất nhớ mẹ, nhưng không còn cần bà nữa. Phật giáo nói, cuộc đời là bể khổ. Bởi vậy, nếu mẹ bỏ chúng tôi sớm để về thế giới bên kia, tôi nên mừng cho mẹ. Khi tôi đến tuổi trung niên, rồi mẹ tôi cũng sẽ ra đi. Mẹ chỉ ra đi sớm hơn và tôi phải tự lập sớm hơn”, cô gái 18 tuổi nói.

Nhưng sự mạnh mẽ không làm thể khiến Rui-qi thôi chạnh lòng mỗi khi những người bạn đăng ảnh chụp cùng mẹ trên mạng xã hội. Khi ấy, Rui-qi nhận thức rõ rệt sự về sự ra đi của mẹ cô và thầm ước, giá như chụp ảnh cùng mẹ nhiều hơn trong suốt tuổi thơ mình.

“Điều khó nhất chính là không có người lắng nghe tôi trút bầu tâm sự. Không phải vì bố không lắng nghe tôi. Nhưng có những chuyện chỉ của riêng con gái”, cô nói.

Rui-qi nói rằng cô bé không thể hiểu hết những khó khăn mà bố đã trải qua khi mẹ mất đi. “Bố vẫn phải mạnh mẽ để chăm sóc chúng tôi. Giống như những bố mẹ đơn thân khác, bố phải dành chúng tôi gấp đôi sự nỗ lực, tình yêu thương cũng như chuyện kinh tế”.

Bốn bố con ông Wong ở Penang, Malaysia 5 năm sau thảm kịch MH17. Ảnh: SCMP.

Sau kỳ thi đại học năm nay, Rui-qi chọn ngành kế toán, ngành học dường như mâu thuẫn với tính cách hướng ngoại của cô, khiến không ít người trong gia đình và bạn bè ngạc nhiên. Rui-qi từng cân nhắc việc trở thành việc trở thành một nữ tiếp viên hàng không, nối gót mẹ. “Nhưng tôi có rất nhiều hoài nghi. Nếu tôi cũng đi, những người quanh tôi sẽ rất buồn”.

Rui-qi nói cô chọn nghề nghiệp có tính ổn định và mang lại tiền bạc để có thể hỗ trợ em út khi em vào đại học. “Bố tôi năm nay 50 tuổi và sẽ nghỉ hưu. Tôi phải có trách nhiệm”, cô nói.

Em út của Rui-qi, Wong Shen-kai kém cô 11 tuổi, tức chỉ hai tuổi khi thảm kịch MH17 xảy ra. Gần đây, cậu bé 7 tuổi hay hỏi tại sao những đứa trẻ khác có mẹ còn cậu thì không. Bố Wong luôn kiên nhẫn giải thích và hầu như không bao giờ mất bình tĩnh với cậu bé. Nhưng bà nội thường can thiệp khi bố hay chị tỏ ra nghiêm khắc với Shen-kai. Rui-qi tỏ ra lo lắng và sợ em sẽ hư hỏng. Có lần  thiếu nữ tự hỏi cuộc sống gia đình họ sẽ ra sao nếu như mẹ vẫn còn sống. Liệu Rui-qi có bị mẹ cấm trang điểm hay sẽ dạy cô tô son một cách tỉ mỉ.

Trong màn đêm im lặng và những lần bất lực vì không biết phải làm sao với ba đứa con, Wong không nguôi nỗi nhớ về vợ. Là người thân của một trong số 31 nạn nhân Malaysia, Wong thường xuyên tham gia các cuộc nhóm họp theo dõi tin tức vụ MH17. Ông cũng đã nhận được một khoản bồi thường hồi năm ngoái, nhưng chỉ nhún vai khi được hỏi về cuộc điều tra.

Hàng năm, gia đình Wong vẫn tham dự các cuộc tưởng niệm vụ MH17 được tổ chức ở Malaysia. Nhưng Wong mong được đưa các con tới Amsternam, nơi có công viên tưởng niệm thảm kịch, mở cửa vào năm 2017. Mỗi một cây xanh được trồng ở đây sẽ tưởng niệm một nạn nhân.  “Thời gian cứ trôi, nhưng bạn không bao giờ thực sự tiến bước nữa”, Wong nói.

Mai Lâm

Đang tải...
Xót xa gia đình 6 người nhiễm Covid-19 không thể làm tang lễ cho đấng sinh thành

Xót xa gia đình 6 người nhiễm Covid-19 không thể làm tang lễ cho đấng sinh thành

Phát hiện cơ sở massage có nữ nhân viên “tắm tiên” cùng khách

Phát hiện cơ sở massage có nữ nhân viên “tắm tiên” cùng khách

Giá tiêu hôm nay 9/6: Giá tiêu tăng vọt lên đỉnh

Giá tiêu hôm nay 9/6: Giá tiêu tăng vọt lên đỉnh

Honda Winner X giảm giá cực mạnh tại đại lý khiến Yamaha Exciter 150 ‘suy sụp’

Honda Winner X giảm giá cực mạnh tại đại lý khiến Yamaha Exciter 150 ‘suy sụp’

TIN MỚI