Hạnh phúc có mua được bằng tiền?

Những chuyện như vậy cứ liên tục xảy ra khiến Nguyệt đâm ngờ vực người đàn ông đang chung sống với mình. Nàng đã mơ hồ nhận ra An đến với mình không đơn thuần chỉ vì tình yêu và sự cảm thông. Điều đó khiến nàng bị hụt hẫng.

Chiếc đồng hồ treo tường buông 7 tiếng rành rọt. Sợ mình nghe không rõ, Nguyệt đưa mắt nhìn lên. Đúng là đã 7giờ tối.

Thằng Beo bực bội bảo mẹ: “Mắc mớ gì mẹ phải chờ ổng?”. Biết thằng nhỏ đói bụng bực mình, Nguyệt dịu giọng: “Con đói thì ăn trước đi. Mẹ chờ bác thêm chút nữa. Biết đâu kẹt xe hay có việc đột xuất…”. Nhưng thằng Beo đã hết kiên nhẫn. Nó đứng bật dậy, giọng cụt ngủn: “Con không ăn”.

Nguyệt thẫn thờ nhìn mâm cơm. Hôm nay cứ tưởng sẽ được một bữa cơm ngon vì nàng đã tự tay nấu món canh chua cá bông lau và cá rô kho tộ mà An rất thích. Sợ bắc cá xuống sớm sẽ nguội ăn không ngon nên Nguyệt vẫn để tô cá trên bếp, vặn lửa riu riu. Lúc nãy, nhìn tô cá sôi sùng sục và bốc mùi thơm lựng, Nguyệt thấy đói bụng cồn cào. Vậy mà giờ đây, tô cá đã khô quánh và có mùi khen khét làm Nguyệt thấy khó chịu. Nàng tắt bếp vì chợt nhận ra rằng, dù có vặn nhỏ lửa đến đâu thì đến một lúc nào đó, nước cũng sẽ bốc hơi hết làm cá cháy khét…

Hơn 10 giờ đêm, An mới về đến nhà, hơi thở thoảng mùi rượu: “Anh chơi mấy séc banh rồi ghé qua chỗ hai đứa nhỏ. Anh ăn cơm rồi”. Nguyệt dọn mâm cơm xuống bếp rồi đi về phòng làm việc. Đây là căn phòng mà khi An chưa dọn về sống chung, vừa là phòng ngủ, vừa là phòng làm việc của nàng.

Dù có vặn nhỏ lửa đến đâu thì nước cũng sẽ bốc hơi đến khô cạn… Ảnh minh họa.

Hơn 4 năm qua, chỉ thỉnh thoảng khi công việc nhiều quá, cô mới ngủ lại đây. Còn hôm nay, dù chẳng có việc gì phải làm, Nguyệt vẫn muốn ở một mình để chiêm nghiệm lại những được mất mà mình đã nếm trải kể từ buổi tối định mệnh ấy – buổi tối đầu tiên nàng qua đêm với An trong một lần đi công tác ở Hà Nội.

***

Lúc đó, cả hai đều đã có cuộc sống gia đình riêng của mình. Trớ trêu thay, đó cũng chính là lúc cuộc sống riêng của họ đang gặp cơn sóng gió. Sơn, chồng Nguyệt tán gia bại sản vì kinh doanh địa ốc, suýt phải vào tù vì nợ nần. Nguyệt đang làm nhân viên trong một công ty nhà nước, phải xin nghỉ việc để đi làm cho một công ty nước ngoài. Được 5 năm, không chịu nổi áp lực công việc, nàng xin nghỉ và gom hết vốn liếng mở một cửa hàng bán đồ lưu niệm. Công việc kinh doanh phát đạt không ngờ. Chỉ mấy năm sau, nàng đã mở được công ty chuyên sản xuất hàng mỹ nghệ xuất khẩu.

Nhưng thói đời, “đỏ bạc thì đen tình”. Sơn bị “lép vế” trước vợ nên trở thành kẻ bất đắc chí, suốt ngày rượu chè, bài bạc; về đến nhà thì đánh vợ, chửi con. Sau những giờ phút vắt kiệt sức lực ở công ty, Nguyệt trở về nhà với cảm giác của người bị đày xuống địa ngục vì những trận đòn vô cớ của chồng.

Giữa lúc đó, An xuất hiện như một làn nước mát, cuốn trôi bao buồn phiền trong lòng Nguyệt. Họ biết nhau trong một cuộc gặp gỡ giữa Thủ tướng với các doanh nghiệp. Khi ấy, An là trợ lý giám đốc một doanh nghiệp Nhà nước loại 1. Trái tim đang bị tổn thương của Nguyệt bỗng được ôm ấp, vỗ về. Cảm giác lạ lẫm đó làm nàng choáng ngộp và càng thấy gần gũi An hơn khi biết cuộc sống vợ chồng anh cũng không hạnh phúc…

Rồi chuyện gì phải đến đã đến. Sau những trận đánh ghen ầm ĩ, Sơn cũng chấp nhận chia tay. Hai đứa con trai, thằng Bi theo cha, thằng Beo ở với mẹ. Sau đó An cũng ly hôn. Viện lý do vợ phải nuôi cả 2 con nên An chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng. Nguyệt không bận tâm bởi điều nàng cần ở An không phải là tiền.

Nhưng thằng Beo không ưa cha dượng vì trong mắt nó, An là thủ phạm làm cho gia đình nó tan vỡ, cha mẹ nó chia tay, anh em nó ly tán… Nó công khai chống đối khiến Nguyệt lo đến mất ăn mất ngủ. Có một lần, nhân lúc hai người vui vẻ, nàng bảo An: “Thằng Beo còn con nít nên hay nói bậy bạ. Anh đừng để tâm. Lúc nào tiện, anh chuyện trò, khuyên nhủ nó dùm em”. Nhưng Nguyệt chưa nói hết lời, An đã gạt phắt: “Nó không ưa anh, nói làm gì?”. “Anh thương em thì cũng phải nghĩ tới nó”. “Em lo cho nó quá đầy đủ rồi, không cần anh phải nhúng tay vào?”- Giọng An không giấu vẻ ác cảm.

Sau lần đó, Nguyệt không nói gì nữa dù trong lòng rất buồn. Trước đây, nàng đã từng hi vọng, nếu An không thương con nàng bằng tình thương của một người cha thì ít ra cũng đối xử với nó như những người đàn ông với nhau. Nhưng càng ngày, nàng càng thất vọng…

***

Thật sự trong đầu An đang nghĩ gì, Nguyệt cũng không thể biết được. Thời gian sau này, hầu như chiều nào An cũng về muộn vì “chơi mấy séc banh và lai rai với anh em”, cuối tuần thì lại về bên nhà với con. An còn nói bóng gió, dạo này, sức khỏe của mẹ hai đứa nhỏ không tốt… Rồi một bữa nọ, An bảo đưa tiền để mua cho “hai đứa nhỏ” một chiếc xe máy, vì “chúng học thêm xa quá, đi xe đạp rất mệt”. Nguyệt chợt nhớ ra là hai đứa con gái song sinh của An mới 14 tuổi nên chần chừ, vậy mà An đã nổi nóng: “Thằng Bi, thằng Beo muốn gì được nấy, còn anh muốn lo cho chị em con Hà, sao em lại cản?”.

Lần khác, An lại đòi tiền mua cho con một dàn vi tính. Nguyệt đưa 10 triệu, An đi một vòng rồi quay trở đòi thêm 10 triệu nữa vì “đã lỡ mua thì phải chơi máy bộ mới đã”. Cách mấy tháng sau, An lại bảo “cái nhà tắm của mẹ con chúng nó chật chội lại nhếch nhác quá, anh muốn đập bỏ để xây mới”. Nguyệt phải chi ra 60 triệu vì An đòi cái bồn tắm phải “giống như cái của thằng Beo”…

Những chuyện như vậy cứ liên tục xảy ra khiến Nguyệt đâm ngờ vực người đàn ông đang chung sống với mình. Nàng đã mơ hồ nhận ra An đến với mình, không đơn thuần chỉ vì tình yêu và sự cảm thông. Điều đó khiến nàng bị hụt hẫng.

***

Thằng Beo thấy mẹ lọ mọ dọn đồ đạc sang phòng làm việc thì trố mắt: “Mẹ làm gì vậy?”. Nguyệt cười: “Công việc nhiều quá, mẹ phải “tăng ca” nên ngủ ở đây luôn cho tiện”.

Thằng nhỏ biết mẹ nói đùa nhưng cũng sốt sắng dọn phụ. Xong đâu đó, hai mẹ con ngồi bệt xuống sàn nhà nhìn nhau. Bỗng dưng cả hai cùng cười phá lên. Thằng Beo ôm lấy cánh tay mẹ, vuốt nhè nhẹ rồi tựa má vào đó: “Con biết mẹ có chuyện buồn. Thôi, đừng thèm buồn nữa, mẹ còn có chúng con mà…”.

Như chỉ chờ có vậy, những giọt nước mắt bị dồn nén của Nguyệt bỗng trào ra. Nàng kéo con vào lòng, giấu mặt vào tóc nó. Căn phòng này là dấu vết những ngày tháng cũ. Khi ấy, nhà có 4 người. Sơn làm được nhiều tiền, hôm nào “trúng mánh” lại huýt sáo ầm ĩ và gọi tên vợ con từ ngoài ngõ. Nguyệt thích gì, Sơn cũng mua cho nàng. Lúc Nguyệt mang thai thằng Bi, nửa đêm nàng thèm ăn trứng gà lộn, Sơn phải lặn lội đến tận lò ấp trứng bên quận 8 để mua…

Những chuyện như vậy, sao lúc giận hờn, Nguyệt chẳng nhớ mà chỉ thấy toàn những điều sai trái, tệ hại của chồng? Nếu không có vụ làm ăn thất bại thì có lẽ sự thể đã không như bây giờ.

Nàng thương cho chồng, tiếc cho mình và tội cho con. Không dưng rồi tất cả lại lỡ làng. Liệu có còn cứu vãn được không?

Phương Thảo

Nguồn Người Đô Thị : http://nguoidothi.net.vn/hanh-phuc-co-mua-duoc-bang-tien-27710.html

Đang tải...
Đắk Lắk: Phát hiện đường dây trồng cần sa quy mô lớn ở 5 địa điểm

Đắk Lắk: Phát hiện đường dây trồng cần sa quy mô lớn ở 5 địa điểm

Công an TP Thủ Đức bắt giam Youtuber Lê Chí Thành

Công an TP Thủ Đức bắt giam Youtuber Lê Chí Thành

Bé gái ngăn tài xế ôtô cướp hai thùng bia

Bé gái ngăn tài xế ôtô cướp hai thùng bia

Bị hai ôtô lần lượt tông trúng trên QL53, 2 người đàn ông tử vong

Bị hai ôtô lần lượt tông trúng trên QL53, 2 người đàn ông tử vong

TIN MỚI