Cô gái mù lòa vì bị tạt axit kết hôn với chàng trai chăm sóc mình

‘Chồng là phước lành lớn nhất đến với cuộc đời tôi. Và tình yêu của anh ấy là món quà mà tôi được khám phá mỗi ngày’, Pramodini Roul – nạn nhân của vụ tấn công axit – tâm sự.

Đó là năm 2009. Pramodini Roul (tên thường gọi là Rani, đến từ Orissa, Ấn Độ), khi ấy 15 tuổi, bị một binh lính 28 tuổi tạt axit vào người vì từ chối lời cầu hôn của anh ta.

Dù sống sót sau vụ tấn công, Pramodini cảm thấy cuộc đời như rơi xuống vực thẳm. Cô bị mù cả hai mắt. Những vết bỏng nghiêm trọng khiến gương mặt cô biến dạng.

Sau đó là 4 năm dài đằng đẵng Pramodini nằm liệt giường, mọi sinh hoạt đều nhờ vào người mẹ góa bụa.

“Tôi mất cha năm lên 4. Mẹ một mình vất vả nuôi tôi lớn khôn trong căn nhà của chú. Sau cuộc tấn công, dù tôi có dấu hiệu hồi phục, gia đình gần như buông xuôi. Tôi có thể cảm nhận suy nghĩ của họ rằng một người như tôi không còn cơ hội sống tốt”, Pramodini nhớ lại.

Gương mặt Pramodini Roul biến dạng hoàn toàn sau vụ tấn công bằng axit.

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Năm 2014, Pramodini phải trở lại bệnh viện vì bị nhiễm trùng ở chân. Bác sĩ nói rằng cô không thể đi lại sau ít nhất 6-7 năm nữa. Chính thời điểm khó khăn đó, Saroj Sahoo – vị hôn phu của Pramodini – bước vào cuộc đời cô.

Saroj, từng là nhân viên y tế, là bạn của y tá chăm sóc cho Pramodini ở bệnh viện lúc bấy giờ.

“Tôi gặp cô ấy lần đầu tiên vào tháng 3/2014, khi tới bệnh viện cùng vài người bạn. Lúc đó, tôi chỉ thấy cô ấy từ xa. Mãi đến 1 tháng sau, tôi mới biết về trải nghiệm đau thương của Rani từ mẹ cô ấy”, Saroj nhớ lại.

Saroj bị sốc và rất xúc động trước hoàn cảnh của Pramodini. Anh đề nghị giúp đỡ cô trong các buổi vật lý trị liệu. Dần dần, anh trở thành chỗ dựa cả về cảm xúc và tài chính của cô gái bất hạnh.

Saroj lo liệu chi phí điều trị cho Pramodini và bắt đầu dành nhiều thời gian để nói chuyện và động viên cô hướng tới tương lai tươi sáng hơn.

Tình cờ biết về hoàn cảnh bi thương của Pramodini vào năm 2014, Saroj tự nguyện ở bên và chăm sóc cô.

“Anh ấy làm tất cả để tôi có thể đi lại”

“Sự xuất hiện ngày càng nhiều của Saroj bên tôi đã khiến cô bạn y tá của anh ấy khó chịu. Cô ấy, cùng với bác sĩ, đều cho rằng Saroj đang tốn thời gian và nỗ lực vào trường hợp vô vọng như tôi. Cô ấy còn tuyên bố với Saroj rằng anh ấy không bao giờ có thể giúp tôi bước đi”, Pramodini nhớ lại.

Lời nói trên không chỉ khiến Saroj tức giận, mà còn khiến anh chấp nhận điều này như một thách thức. Chàng trai quyết tâm giúp Pramodini đi lại trên đôi chân của chính mình càng sớm càng tốt.

Không lâu sau đó, Saroj giấu gia đình bỏ việc và dành gần như cả ngày để giúp Pramodini hồi phục.

“Anh ấy để tôi bước đi trên đôi chân của mình. Anh ấy cõng tôi trên vai. Anh ấy làm tất cả để tôi có thể đi lại lúc đó”, Pramodini nghẹn ngào nói.

Trái với dự đoán của bác sĩ, Saroj giúp Pramodini đi lại được chỉ trong 4 tháng. Sau đó, anh tiếp tục khuyến khích cô hướng tới sự hồi phục hoàn toàn. Vào tối muộn hàng ngày, khi những con đường trở nên vắng vẻ, Saroj giúp Pramodini tập đi trong nhiều giờ.

Nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ của Saroj, Pramodini trở lại trạng thái bình thường 1 năm sau đó.

Pramodini đi lại được trên đôi chân của mình nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ của Saroj.

“Xa cách khiến chúng tôi nhận ra mình cần nhau”

Từ tình bạn thân thiết, tình yêu giữa Saroj và Pramodini sớm nảy nở. Tuy nhiên, họ chỉ nhận ra điều này khi xa cách nhau.

“Tôi rất ý thức về ngoại hình của mình, đến nỗi tôi từng nghĩ mình không xứng với Saroj. Tôi cũng biết gia đình anh ấy không chấp nhận mình. Vì vậy, tôi muốn rời Odisha và tập trung vào sự nghiệp trong thời gian đó”, Pramodini kể lại.

Cô nhanh chóng quyết định lên đường đến Delhi để tham gia chiến dịch ngăn chặn các vụ tấn công axit vào năm 2016. Saroj chỉ biết điều này 2 ngày trước khi Pramodini chuẩn bị lên đường

Từ lâu, Saroj đã là chỗ dựa của Pramodini. Từ tháng 3/2014, không một ngày nào anh không ở bên động viên cô. Tin tức này khiến trái tim anh tan nát.

Tại nhà ga, Saroj không ngừng khóc, cố gắng níu chân Pramodini. Nhưng khi nhận được lời khuyên từ anh trai cô gái rằng: “Hãy để Rani tự mình làm điều gì đó”, anh đành chấp nhận.

Pramodini sớm bắt đầu công việc tại một quán cà phee ở Agra cùng những nạn nhân bị tấn công axit khác.

“Tôi cảm thấy tự tin hơn sau khi nghe những câu chuyện từ họ. Đó gần như là cuộc sống mới đối với tôi. Nhưng sau tất cả, tôi nhớ Saroj hơn bao giờ hết”, cô nói.

Pramodini và Saroj ở bên nhau 5 năm qua.

Trở về Odisha, Saroj dường như quẫn trí khi Pramodini biến mất khỏi cuộc sống hàng ngày. Những ngày trôi qua với anh đều nhạt nhẽo, đêm nào anh cũng mất ngủ. Cuối cùng, Saroj quyết định cầu hôn Pramodini qua điện thoại.

“Nhưng mọi thứ không viên mãn ngay lập tức. Khoảng cách là trở ngại chính của chúng tôi. Sau đó, tôi tập trung vào sự nghiệp của một nhà vận động chống lại các cuộc tấn công axit. Anh ấy cũng quyết tâm thuyết phục gia đình chấp nhận tôi”, Pramodini nói.

Pramodini luôn muốn trở về Odisha để làm việc với những người sống sót sau các vụ tấn công bằng axit ở đây. Sau một thời gian, cô tìm cơ hội trở về nhà và đoàn tụ với Saroj.

“Anh ấy là phước lành lớn nhất đến với cuộc đời tôi”

Khi trở về, Pramodini trải qua một cuộc đại phẫu thuật ở mắt, hứa hẹn giúp thị lực trở lại một phần ở một trong hai mắt của cô.

“Người đầu tiên tôi muốn trông thấy là Saroj, cũng là người duy nhất yêu mà không biết tới khuôn mặt cũ của tôi”, Pramodini nhớ lại.

Cuộc phẫu thuật được đánh giá là thành công. Tuy nhiên, 2 tháng sau đó, thị lực của cô vẫn chưa trở lại.

“Trên một chuyến bay đến Mumbai để dự hội nghị, phép màu đã xảy ra. Tôi chợt nhận ra mình có thể trông thấy lờ mờ. Và người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là Saroj, ngồi bên cạnh tôi”, Pramodini xúc động kể.

“Lúc đầu, tôi cứ nghĩ Pramodini đang ngủ mơ khi nói rằng cô ấy có thể nhìn thấy tôi. Nhưng vài phút sau, tôi nhận ra đó là sự thật. Cô ấy có thể nhìn thấy một lần nữa”, Saroj chia sẻ với một tiếng cười ngại ngùng.

Một đám cưới đẹp đang ở rất gần Pramodini và Saroj.

Tuy nhiên, theo Pramodini, thị lực của cô đến giờ vẫn chưa thật tốt. Do đó, Saroj luôn hỗ trợ cô trong công việc cũng như cuộc sống.

Sau 5 năm bên nhau, hai người đính hôn vào đúng Ngày Lễ tình nhân năm ngoái. Hiện, họ sống cùng nhau tại quê nhà Bhubaneswar và quản lý chiến dịch chống lại các vụ tấn công axit ở phần Odisha.

Pramodini và Saroj hỗ trợ nhiều nạn nhân của các vụ tấn công bằng axit trong tiểu bang và nhận được nhiều giải thưởng cho nỗ lực đáng khen ngợi của mình.

“Trước đây, mất nhiều thời gian để nạn nhân của vụ án tấn công bằng axit tìm được công lý. Rani và tôi cùng cố gắng bắt kẻ tấn công đứng sau song sắt. Hiện chiến dịch của chúng tôi đảm bảo rằng các nạn nhân có được công lý trong vòng 3 tháng”, Saroj nói.

Đầu năm nay, Pramodini và Saroj tiết lộ họ sẽ kết hôn vào tháng 4 này. Tuy nhiên, trước tình hình diễn biến phức tạp của dịch bệnh, có lẽ họ phải chờ thêm một thời gian nữa mới có thể tổ chức đám cưới.

Trên trang cá nhân mới đây, Pramodini tự hào viết: “Chồng là phước lành lớn nhất đến với cuộc đời tôi. Và tình yêu của anh ấy là món quà mà tôi được khám phá mỗi ngày”.

Trong nhiều năm qua, chuyện tình vượt qua mọi khó khăn, định kiến của đôi trẻ truyền cảm hứng cho nhiều người tin vào tình yêu đích thực.

Liên quan đến vụ tạt axit của Pramodini, kẻ tấn công không bị bắt giữ dù nhiều người trong gia đình cô có mặt tại hiện trường. Mẹ Pramodini phải chăm sóc con gái nên không thể theo kiện đến cùng. Vụ án sau đó chìm vào quên lãng từ năm 2012.

Thiên Nhi (Theo The Better India)

Ảnh: Niraj Gera, FBNV

TIN MỚI

Có còn ai không!?

Có còn ai không!?

Tình khúc tháng Mười Nhạc sĩ Phó Đức Phương Bao giờ thôi tơ vương?