Cảm ơn con đã xuất hiện bên bờ vực tan vỡ của bố mẹ

Anh cứ lầm lũi như người trầm cảm, hút thuốc và uống rượu nhiều hơn thay vì tìm cách để có con, dù là 1% đi chăng nữa thì chúng tôi vẫn còn cơ hội kia mà, tôi thất vọng chán nản khi anh không cùng tôi cố gắng.

Tôi quen chồng trên giảng đường đại học, hai đứa bằng tuổi nhau. Ngày ấy anh hiền lắm, anh không hay nói nhưng cử chỉ luôn nhã nhặn, ôn tồn. Anh quan tâm tôi từng li từng tí và luôn luôn sợ tôi buồn.

Có những lần hai đứa cãi nhau mà anh đứng dầm mưa cả tiếng đồng hồ trước cổng ký túc xá nơi tôi ở như để chuộc lỗi dù chưa biết ai đúng ai sai. Chúng tôi yêu thương nhau rồi về chung một nhà khi cả hai đều tốt nghiệp và có công việc ổn định trên đất thủ đô.

Những ngày tháng khó khăn phải chui rúc trong căn nhà trọ nhỏ hẹp, hôi hám cũng qua đi khi chúng tôi dành dụm và vay mượn thêm để mua được căn nhà chung cư cho người có thu nhập thấp. Sáng cùng nhau đi làm, tối cùng nhau về, cuối tuần cùng nhau đi dạo phố, ăn đồ ăn quán cóc. Cuộc sống vợ chồng soncứ êm đềm kéo dài suốt 5 năm.

Bố mẹ hai bên thúc giục, bản thân tôi cũng lo lắng sốt ruột bởi tại sao tôi vẫn chưa có thai dù không dùng biện pháp nào cả. Tôi bày tỏ băn khoăn với chồng rồi rủ anh vào bệnh viện Phụ Sản trung ương để khám. Bác sĩ kết luận tôi bình thường còn anh bị yếu tinh trùng, khả năng có con là rất thấp.

Khỏi phải nói, anh buồn bã suy sụp đi trông thấy. Cảm giác tự ti như choán lấy suy nghĩ của anh đêm ngày khiến anh làm gì cũng uể oải thiếu sức sống. Tôi đã dùng liệu pháp tâm lý với anh rất kiên nhẫn nhưng mọi chuyện không thể khá hơn.

Ảnh minh họa.

Tính khí anh thay đổi, anh trở nên cáu bẳn và dễ bị kích động, chỉ cần một câu nói đùa vu vơ của tôi cũng khiến anh suy diễn ra một loạt những điều vô lý. Mâu thuẫn ngày một tăng khiến không khí gia đình tôi luôn ngột ngạt.

Không được chồng chia sẻ, tâm sự nên thời gian rảnh tôi lên mạng nhiều hơn. Tôi tìm đủ thứ để đọc, chỉ mong may mắn nhặt được phép màu nào đó hô biến cho cuộc sống vợ chồng tôi trở nên tốt đẹp như trước.

Tôi tìm đến niềm vui bằng cách đọc những mẩu chuyện cười. Nhiều khi đang khúc khích cười tôi quay sang thì thấy chồng nhìn mình đầy nghi hoặc khó chịu. Tôi cũng không buồn giải thích mà tắt điện thoại rồi kéo chăn đi ngủ luôn.

Một hôm anh về muộn, người nồng nặc mùi rượu, bước chân loạng choạng xiêu vẹo, ánh mắt nhìn tôi đầy trách cứ. Cảm giác như thể tôi là kẻ tội đồ gây ra mọi đau khổ cho anh vậy. Tôi tiến lại đỡ lấy cánh tay định dìu anh vào giường thì bất ngờ anh gạt phắt rồi đẩy tôi ra.

“Cô đi mà hú hí tìm chồng mới, đừng quan tâm đến thằng bất lực như tôi. Tránh ra, tôi không cần ai hết. Đi hết đi”.

Tôi uất ức nhìn anh phát khóc, người chồng hiền lành tâm lý và luôn vui vẻ của tôi đâu mất rồi. Chỉ vì áp lực con cái mà anh biến mình ra nông nỗi này. Chúng tôi còn cả một cuộc đời dài phía trước, chẳng lẽ cứ để nó bế tắc thế này sao? Tôi gào lên:

“Anh đang quá đáng với em đấy. Em đã làm gì sai, tại sao anh không thể cùng em cố gắng?”

“Biết là vô vọng thì cố gắng làm gì, giải thoát cho nhau chẳng phải tốt hơn sao? Em đi đi, tôi không cần em nữa. Đi tìm cuộc sống hạnh phúc viên mãn cho mình đi”, anh nói.

Anh xô đẩy tôi ra khỏi nhà rồi đóng sập cửa lại mặc cho tôi gào khóc. Đêm đã khuya mà trời thì đang mưa lất phất, tôi lê thê từng bước chân mệt mỏi vào khoảng không tối tăm ướt át.

Đường phố thưa người, thỉnh thoảng mới có một vài chiếc xe máy hoặc ô tô lướt qua với ánh đèn nhòe nhoẹt, gió thốc từng cơn lạnh thấu tim gan. Áo quần mỏng manh khiến tôi run lên lẩy bẩy, mắt nhòa đi bởi nước mưa và nước mắt. Bỗng có thứ gì đó lao rầm vào tôi, cảm nhận đau đớn trong tích tắc rồi tôi chẳng biết gì nữa.

Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, mẹ và chị dâu tôi đang ngồi bên với vẻ mặt đầy hoài nghi lo lắng. Tay chân tôi thì bị băng bó lung tung nhưng có vẻ toàn là vết thương ngoài da. Mẹ tôi hỏi dồn sốt sắng :

“Có việc gì mà nửa đêm nửa hôm còn lang thang ra đường cho xe pháo nó tông vào cho. Phúc tổ ba đời nhà cô là chỉ qua loa thôi. Con với chả cái”.

Chị dâu tôi ở bên đỡ lời.

“Thôi mẹ, em ấy và cháu không sao là tốt rồi. Vết thương phần mềm chỉ mấy hôm là khỏi thôi”.

Tôi vẫn còn đang lơ mơ trong cảm giác buồn bã về tinh thần, đau đớn về thể xác mà nghe câu nói vừa rồi của chị dâu bỗng như người bị điện giật.

“Chị vừa bảo gì cơ, cháu nào?”

“Cô có em bé rồi, cháu được 4 tuần mà cô còn chưa hay biết. Đã thế còn đi lang thang cho xe nó đâm vào. Chẳng biết giữ gìn gì cả”.

Tai tôi ù đi, trống ngực đập loạn xạ, cảm xúc này bất ngờ quá. Tôi đã mong mỏi bao lâu rồi, chẳng lẽ phép màu ngày đêm tôi ước ao là có thật. Trong lúc bế tắc, cùng đường tưởng chừng như bên bờ tan vỡ đến nơi thì con xuất hiện như một sự hàn gắn hoàn hảo. Tôi vẫn giận chồng mình lắm nhưng cảm giác vui sướng hạnh phúc vẫn lấn át tâm trí tôi lúc này.

Chồng tôi rón rén đi vào, tay xách cặp lồng cháo, ánh mắt long lanh niềm vui lẫn ân hận nhìn tôi. Hóa ra đêm qua khi tôi bỏ đi một lúc thì anh cũng lấy xe đuổi theo và bắt gặp tôi bị tai nạn. Khi bác sĩ thông báo tôi có thai anh đã khuỵu gối khóc nức nở trong hành lang bệnh viện.

Chúng tôi ôm lấy nhau, mọi hờn oán, đau khổ đều biến tan. Thật may mắn khi số phận còn thương xót, nhất định chúng tôi sẽ có một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc. Tôi thực sự cảm ơn cuộc sống, cảm ơn con đã đến bên tôi!

TUỆ THIÊN

Đang tải...
‘Việc của dân thì đè ra xử, cơ quan nhà nước thì không ai chịu trách nhiệm’

‘Việc của dân thì đè ra xử, cơ quan nhà nước thì không ai chịu trách nhiệm’

Đắk Lắk: Nữ giáo viên đánh bầm đùi học sinh bị phạt 3,7 triệu đồng

Đắk Lắk: Nữ giáo viên đánh bầm đùi học sinh bị phạt 3,7 triệu đồng

Giá tiêu hôm nay 26/10: Kỳ vọng tái lập đỉnh 60.000 đồng/kg

Giá tiêu hôm nay 26/10: Kỳ vọng tái lập đỉnh 60.000 đồng/kg

Ngọc Trinh tung clip phản cảm: Hết thời?

Ngọc Trinh tung clip phản cảm: Hết thời?

TIN MỚI